Nhân đọc Trường Can Hành

11 Tháng Tám 20161:58 SA(Xem: 414)
Nhân đọc Trường Can Hành
NHÂN ĐỌC TRƯỜNG CAN HÀNH CỦA LÝ BẠCH MÀ NÊN THƠ NÀY MÀ NHỚ CÔ M HỌ XYZ

không biết khi làm hai bài thơ ấy

họ Lý đã lên “lão Lý” rồi mà còn lôi thôi

hay mới chỉ là “thiếu Lý” mà đã lắm chuyện

8/2003

Một hôm hạnh phúc tôi quì

Được hay bị cũng còn tùy sát na

Thất tung nhau ở ngã ba

Thổ ngơi cô vẫn la cà bên tôi

Nên tôi nói lắp đời đời

Thương thương nhớ nhớ người người đâu đâu

Ơi ơi ới ới nhau nhau

Đêm đêm sáng sáng sầu sầu tôi tôi

Cái hôm nắc nẻ cô cười

Cái tôi bừng sững nghẹn lời vô phương

Mười năm cậu chẳng soi gương

Cậu còn cậu vẫn còn đường được cơ

Từ em kích thước Gia Tô

Sang tôi kích ngất ni cô xâm mình

Dám thưa Đức Mẹ Đồng Trinh

Nhà con quen thói trùng trình ấn ai

Thiền sư sao chẳng nguôi ngoai

Lại còn thiên sứ đăng cai địa đàng

Cô E Và thích chơi ngang

Tự dưng nhất định bỏ chàng A Dong

Sa Tăng núp bóng lòng vòng

Đôi ta chớp bóng long đong kì cùng

Ngôi sao đồng bóng không trung

Phải trăng phải gió khật khùng tử vi

Cho tôi lập dị trường kỳ

Cho tôi thời thượng chi li ái tình

Cô thân thích hóa kiêu binh

Cong môi đảo chính từng bình sinh tôi

Này cô không chém giết ơi

Tại sao tôi chết đầy đời gần xa

Se môi nắng đọng ấy mà

Nghi nhau lành lạnh thế là vào thu

Cô em thánh thể hương nhu

Châu thân thần chú khu trù mật yêu

Ông anh rét ngọt nguyên tiêu

Xoa tay sợ cóng hồng điều cô em

Sạch sành sanh kũng kèm kem

Mút mùa lệ thủy cúng hèm thinh không

Cô em chẻ sóng đâm sông

Ông anh ngồi đếm ba không đôi bờ

Không sao đệ nhị lơ mơ

Không ư đệ nhất bơ phờ con tim

Không gian hình học đi tìm

Lanh đen quĩ tích cô lìm lịm khuya

Ở bên cô chán bên kia

Ở bên kia lại huyền kìa nhớ cô

Cắn rơm cắn cỏ tôi nhờ

Ơn trên cô cứ hồ đồ yêu tôi

Không đi không đến chân trời

Đến chân trời lại gặp người không đi

Mộ ai đắp điếm vô vi

Mồ côi trong bão một vì sao say

Hay tôi sống trước bên này

Chết sau bên ấy một ngày mà thôi

Cúc cung tận tụy mê đời

Là tôi không kịp giờ tôi giáo đường

Đã coi tôi khách thập phương

Thì cho tôi xuống ga mường mán nhanh

Ơi xiêm xường xám cô xanh

Bắt chân chữ ngũ đành hanh tím vàng

Mà tôi đương tít cung thang

Cô ơi cô lại tình tang tính tình

Con công đệ tử lưu linh

Đèo heo hút gió gập mình phong phanh

Có cơn mây xám lộng hành

Xưng mưa với gã đàn anh da vàng

Cầm tinh nẩy chữ vinh vang

Tiên sư cha tướng tinh càng lụy cô

Cô giương bách tính trận đồ

Xua quân nhị hỉ trói gô xích thằng

Tam tai tôi vẫn thường hằng

Từ cô cửu ngũ cầm bằng non sông

Thưa tôi xỏ lá thu hồng

Cầm ba que gẩy điệu chông chênh đời

Em đi em đã đi rồi

Nghìn tôi ngốc nghếch trên đồi ăn năn

Thôi đừng hỏi hiếc trăm năm

Em nằm lên võng chi nằm lên em

Bước chân thạch hãn cơi mèm

Gõ tay huyết dụ buông rèm tử sinh

Một ngày không có bình minh

Một đêm không có ân tình hoàng hôn

Nghĩa trang vui nghĩa địa buồn

Đôi công tố hộ trên cồn dạ lang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn