Của một người nhớ Việt

14 Tháng Tám 20169:08 CH(Xem: 484)
Của một người nhớ Việt

CỦA MỘT NGƯỜI NHỚ VIỆT
I

Tôi vốn dĩ phiêu lãng
hơn cả con chuồn chuồn ca dao nọ

Con chuồn chuồn thì
khi vui nó đậu
khi buồn nó bay

Nguyễn Đức Liêm thì
khi không vui
cũng có thể vẫn cứ đậu
mà khi chưa buồn
thì lại có thể vẫn cứ bay đi

Nhưng từ chốn sâu thẳm nhất
trong đời một người muôn ngả
cố hương
với cố nhân
thật thuần hạnh phúc

II
BÓNG THIÊNG TAM THÁI

Thì cứ mốt mai này tận thế
tôi đêm nay vẫn là tôi
mơ mênh mang
về một chuyến đi tuần thú phương nam
phát tích truyện tình

Đáy Động Đình Hồ
có thương tôi từng khói sóng

Có phải cũng vì tôi
vừa bát ngát trở về từ Ngũ Lĩnh
mang theo trọn vẹn đỉnh trời mây

Có phải cũng vì tôi
theo chưa bén gót mạn-ngược-đằng-xuôi
dựng mở thế Trường Sơn
gánh vác đôi dòng Hồng Cửu

Có phải cũng vì tôi
đã giữ hình còn bắt bóng thiêng Tam Thái
Đến Hoàng Hoa Cương
chấm giọt nước mắt Hồng cho Phạm
Phá đoạn đầu đài
muôn năm Học tiếng Nguyễn hô Yên Báy
Tiếc cho chí lớn Tiêu Sơn
Trương Quỳnh Như ơi
phát phẫn Chiêu Lì

III
BÁO HOÀNG ÂN

Tháng chạp năm Giáp Thân
một nghìn hai trăm tám mươi tư dương lịch
mang tâm sự trái cam
tức nước vỡ bờ Sát Đát
trong bàn tay
phá-cường-địch-báo-hoàng-ân
Trần Quốc Toản
Từ một làng chài lưới vô danh
có hai xuất đinh Yết Kiêu Dã Tượng
tôi cõng ông nội tuổi ngoại chín mươi
vượt bến đò sông Bình Than
mưa dầm gió bấc
tiến vào điện Diên Hồng
Máu chiến vang vang thắng
còn vọng mãi
vào một đêm tháng ba năm Mậu Tí
khi ôm chiếc cọc gỗ bịt sắt nhọn đầu tiên
đóng xuống lòng con sông đầu bạc
góp chút công nhỏ mọn cùng
Thái Sư
Thượng Phụ
Thượng Quốc Công
Bình Bắc Đại Nguyên Súy
Hưng Đạo Đại Vương
Trần Quốc Tuấn
làm lịch sử

IV
SẤM ĐỊA KÝ

Cuối thu Bính Ngọ
niên hiệu Lê Hiển Tông thứ bốn mươi bảy
đứng chấp kích hầu đuốc tơ hồng
trong nội phủ mới nửa tháng trước
còn thuộc về dòng họ
“phi đế phi bá
quyền khuynh thiên hạ”
tôi đã phạm thượng đưa mắt nhìn
bóng xiêm y xao xuyến
ấp ủ lấy dáng nhẹ như nước
của công chúa Ngọc Hân
đang phủ phục trên nền gấm hoa đại điện
ăn theo nhịp hương bái vững như non
của quan Tiết Chế Thủy Bộ Chư Quân
nhà Tây Sơn
vâng mệnh vua anh tiến chiếm Thuận Hóa
rồi lại kiểu mệnh
kéo dốc ba quân Đàng Trong
ra thẳng Bắc Hà
cho trăm họ Đàng Ngoài
chiêm nghiệm lấy hai câu kết
bài sấm địa ký
“nhị bách dư niên
tiêu tường khởi họa”

V
LUNG LAY BÓNG NGUYỆT

Có một hừng đông nào đó
tôi khoác áo ráng pha
phi con ngựa tuyết
thành vệt hí
“chàng từ đi vào nơi gió cát
đêm trăng này phiêu bạt nơi nao”
mang cái thế hào kiệt
của người học sĩ họ Đặng
theo tiếng trống lung lay bóng nguyệt
“nhất điểm phiên thành lưỡng điểm
song luân hội tác đơn luân”
tìm đến xã Hiếu Phạm
trấn Kinh Bắc
đưa danh thiếp chữ-phượng-bay
vào bái yết Đoàn phu nhân
xin biết thêm chi tiết
về nỗi lòng người chinh phụ

VI
CHO ĐỜI BIẾT TAY

Lại một chiều xuân đầu đời Tự Đức
ngồi quán cây đa đầu làng Uy Viễn
cười cợt cô hàng
“không đi mi trách rằng không đến
đến thì mi hỏi đến làm chi”
chờ tiếng
“đạc ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng”
đứng dậy vòng tay
dừng bánh xe Uy Viễn tướng công
thành tâm dâng chén rượu nổi tăm
chúc tụng con người nổi tiếng
là khi chơi thì phải
“chơi cho lịch mới là chơi”
mà khi làm thì phải
“làm nên tiếng phi thường đâu đấy tỏ”

VIII
CƯỚP PHÁP TRƯỜNG

Tôi ném bút chì
đánh nát lũ chiêng trống tùng-bi-li cho
Vang-Bóng-Một-Thời-Nguyễn-Tuân
thêm vững tay hỗn chiến
hoa mái chèo bằng gỗ cau
đánh những đòn thật sát
khiến đầu quan quân rụng cứ như sung
mở con-đường-độc-đạo-máu
hộ tống
ông-thánh-xuống-làm-tài-tử-đa-cùng-phú
thoát khỏi lưỡi đao
đang định chém treo ngành
Gã môn khách trong phủ Tùng Thiện Vương
theo lệnh chủ
đã hườm sẵn chiếc bách nhẹ
ngoài tả ngạn sông Hương
phía dưới chân Thiên Mụ
chở những kẻ
ngoảnh-mặt-lại-cửu-hoàn-coi-cũng-nhỏ
như bay ra cửa Thuận
làm một-chuyến-đi-Đặng-Thế-Phongkhông-
bến-với-con-thuyền

IX
HÀ ĐÀM TAM BÁCH

Là kịch sĩ
tôi đóng vai một nấm mồ vô chủ
chơi cảm giác gió hiu hiu thổi
của thập loại chúng sinh
giữa hội đạp thanh bất tận

Khán giả tôi mời chọn lọc
Bạn tôi là những người đã chết
từ đông sang tây
từ kim chí cổ
có linh hồn “hà đàm tam bách”
của người khách viễn phương
trước tâm sự nàng Tiểu Thanh
hay thân thế người con hát không tên
giỏi đàn cầm ở đất Long Thành

Và tôi đánh đồng thiếp
lên tận đỉnh Hồng Sơn
mời người liệp hộ
dòng dõi nhà họ Nguyễn làng Tiên Điền
về chủ tọa

X

Tôi
hôm nay
làm người-thủy-mặc
đem vài nét Việt đăm chiêu
chấm phá giữa đời

1968
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn