Ngâm khúc huyền

14 Tháng Tám 20169:10 CH(Xem: 361)
Ngâm khúc huyền
NGÂM KHÚC HUYỀN
1974 & 1976

Tên em cha mẹ đặt xôn xao
Một tĩnh từ đen láy nhập vào
Sợi tóc buông đo sầu đáy mắt
Thành làn trăng khuyết bóng đêm hao

Nhưng em không ảo theo lời ghép
Em chỉ mơ thôi giữa mộng đời
Họa có chăng lần anh bắt gặp
Là lần em khó hiểu trên môi

Em tối cần cho thơ của anh
Mỗi khi gieo vận để thơ thành
Thật trầm như lúc vô thanh ấy
Như lúc anh cần thắng hữu thanh

Từ đấy anh đầy sóng thủy tinh
Vai anh xin rộng bến ân tình
Từ đây em dựa bờ anh nhé
Nghiêng xuống sông nhau bóng lẫn hình

Em cứ nhìn sâu tận mắt anh
Là em nghe thấy giọng tan tành
Rằng em đẹp quá em xinh quá
Em đếm thêm lần chết mất anh

Anh cứ nhìn sâu tận mắt em
Là anh nghe thấy giọng tươi mềm
Rằng yêu em nữa mê em nữa
Cho hỏa trong mình nó bốc thêm

Anh cảm vì em hiểu rõ anh
Mỗi khi anh xúc động khôn đành
Từ nghe cây cỏ làm văn vẻ
Đến nỗi buồn siêu thực của anh

Bên này anh nắm tay em nhỏ
Bên ấy anh cầm nét bút anh
Đi giữa xuân thu đời động tĩnh
Em ơi anh tấc dạ tâm thành

Anh còn ghi mãi một đêm sâu
Lênh đênh công tác Hậu Giang nhầu
Nghe người lính “chẻ hoe” đời lính
Chết đứ đừ nguyên cả tháng sau

Và có một lần bật nhớ em
Hoàng Triều tăng pháo nổi cơn điên
Rú vang Cương Thổ loài linh trưởng
Nước mắt đoanh tròng oán bốn bên [1]

Này em Quốc Lộ Một nôn nao
Những tấm thân ai bật máu đào
Thánh giá rơi lên mình chữ vạn
Cổ Thành Nam Bắc thí quân nhau

Bên kia họ mỉa truyện đôi ta
Trí thức tiểu tư sản ấy mà
Anh chỉ mong thành người trí thức
Tiểu tư sản ấy để mơ hoa

Trong nhau ta định nghĩa mơ hoa
Là sống trong nhau những mặn mà
Là chết trong nhau từng thắm thiết
Là trong nhau đắng đót giao thoa

Sáng sáng đưa em đến giữa đời
Chiều chiều đón lấy của riêng tôi
Mai kia mốt nọ mình duyên kiếp
Nắng nắng mưa mưa với đất trời

Xi nê hai đứa quen thường trực
La Mã cô công chúa nghỉ hè
Bản nhịp ba mờ trong bóng tối
Cuốn theo chiều gió đẩy đưa đi [2]

Canh chua Mỹ Thuận cá bông lau
Dưa ngó sen tươi nõn Vũng Tàu
Long Khánh thịt rừng ngon miếng đậm
Sàigòn mỹ vị thiếu chi đâu

Có một lần em lên tiếng hỏi
Chuyện chi anh muốn nhất trên đời
Đời anh trăm triệu lần mong muốn
Xin kể em nghe một chuyện thôi

Anh là hành khách chuyến đầu tiên
Mua vé cùng em thống nhất miền
Xe lửa uốn mình xuyên đất Việt
Hai ngàn cây số sắt se duyên

Chuyển bánh sân ga bừng định mệnh
Sàigòn xuất phát tự Lê Lai [3]
Ngày xưa cứu chúa vang danh sử
Đến tận bây giờ náo nức tôi

Ta rú lên đi những tiếng còi
Chân ta xình xịch bước chung đôi
Miệng ta phun khói nhòa đô chánh
Ngọn lửa lòng ta cháy rực trời

Lên đến Biên Hòa múi ngọt chua
Dưới chân Châu Thới bưởi sai mùa
Thì thầm tiếng Dĩ An hò hẹn
Trai tráng Đồng Nai cả giấc mơ

Em hãy nhìn xanh nước biển đời
Cánh buồm lũ lượt nối nhau trôi
Ghe bầu Phan Thiết đi ăn hỏi
Dẫn cưới hàng thiên mắm cá mòi [4]

Ga nhỏ thùy dương chất ngất hồn
Qui Hòa bệnh xá đẹp cô thôn
Đâu Hàn Mặc Tử xưa điên dại
Nước một con trăng chết điếng hồn

Phấn chấn hành hương đất quí nhơn
Con tàu vô địa phận Qui Nhơn
Đêm trăng đại đế còn uy dũng
Trên điệu roi quyền múa mỹ nhơn [5]

Ngoài bãi Tiên Sa cát dậy thì
Lắc lư Đà Nẵng chuyển toa đi
Lòng anh ấn tượng nghe em nói
Phố Cổ Việt mình bé tí ti [6]

Thái Bình Dương Thái Bình Dương
Trường Sơn trỗi nhịp sơn trường Hải Vân
Cha đi quẫy sóng lan trầm
Mẹ lên tuyệt đỉnh mây nhuần nhớ con
Trăm năm sỏi đá cũng mòn
Nghìn năm lục bát vẫn còn tân thanh
Bao giờ mũi lõ mắt xanh
Làng Cò trọ trẹ ra thành Lăng Cô
O đong bát rượu ỡm ờ
Làng Truồi đâu có nhận vơ Làng Chuồn [7]
Thắp nhang Ô Rí chiêu hồn
Nghe AK kể ngọn nguồn tang thương
Cơm Âm Phủ nấu ẩm ương
Anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường Ngọc Phan [8]

Môi em vừa vặn nắng ươm Vinh
Trọng địa vang lên Xứ Nghệ mình
Em gánh Xã Đoài trong giếng mắt
Mọng làn cam chín cắn môi xinh [9]

Những ngày Thanh Hóa hết xa xôi
Thang Mộc kiêu binh Ấp hổ người
Lòng trống Đông Sơn thù Mã Viện
Đời đời kiếp kiếp vẫn chưa nguôi [10]

Tam Điệp trên kia dầy đặc bóng
Bóng Ngô Văn Sở tạm lui binh
Bóng ngựa lưu tinh về cáo cấp [11]
Bóng Phú Xuân ra trận bắc bình

Nhà máy năm xưa dệt trúc bâu
Giăng giăng khuôn vải ướm con tàu
Kẹo xìu châu ngọt danh Nam Định
Tiếng Vị Xuyên còn cay đắng nhau [12]

Đúng bốn mươi giờ thương nhớ thương
Nao nao xuyên Việt khúc ca trường
Còi mừng hú vỡ ga Hàng Cỏ
Rung chuyển ba mươi sáu phố phường

Em biết chuyện gì đã xảy ra
Ừ anh ôm lấy mộng chan hòa
Ừ anh ôm lấy em chan chứa
Hôn xấp hai tình thật thiết tha

Hà Nội ơi Hà Nội ơi
Trầm tư kích động cái con người
Quen hơi hương khói thờ Văn Miếu
Tăm rượu Tây Hồ bén tiếng tôi

Trả lại cho ta vút cánh long
Thần Qui ta hỏi thức gươm hùng
Nghìn năm văn vật ta toàn thịnh
Năm cửa ô hoành thế hợp tung

Tình chung Bố Cái phù sa
Cửu Long quấn lấy Hồng Hà cùng tuôn
Nhập dòng nhận dõi Biển Non
Tình chung Bố Cái Trường Sơn Thái Bình

Anh kể em nghe cái nỗi niềm
Em sầu ơi khóe dại ơi điên
Cả cười anh lấp mình điên dại
Lòng Việt xuyên lòng Việt chẳng nên

Tân Định nối dài ra Phú Nhuận
Pháo kích đêm nghe ngắn ngủi đời
Đời mất hay còn trong chớp mắt
Sáng dậy mừng nhau hiện giữa đời

Bên này bên ấy quyết tranh tiên
Tiền pháo mưa rơi náo trận tiền
Tiếng hét hậu xung hàng ngũ loạn
Sững sờ phút chót cả hai bên

Mặt trận cao nguyên mình chết đứng
Đàn voi mất chủ ré tan rừng
Ban Mê Thuột ới không còn nữa
Ỷ dốc địch tràn xuống tứ tung

Tư lệnh tiền phương biết lệnh gì
Giữa đồn Mang Cá lọt trùng vi
Sư Đoàn Một vốn kiêu hùng ấy
Bỗng chốc ra mây khói tức thì

Trung ương cũng chẳng biết làm sao
Vùng Một lên cơn sốt tại đào
Đà Nẵng không thua mà phải mất
Tướng về đãi lệnh tốt hư hao

Nếu tôi là tướng bên này
Thì tôi đánh thốc ra ngoài bên kia
Chết đi ư − Sống lại kìa
Qua sông vỗ sóng dựng bia thần sầu
Soi gương chữ S thiên thâu
Sống đằng đuôi chết đằng đầu sử xanh

Qui Nhơn Phú Bổn theo nhau gục
Tức nước Nha Trang tự vỡ bờ
Đường bộ đường bay đường biển kẹt
Phan Rang Phan Thiết nhục sa cơ

Sư Đoàn Mười Tám bỗng thi gan
Phòng tuyến dương danh chắn đỏ tràn
Tám mươi cây số từ Long Khánh
Sàigòn đầu đẳng trứng rơi tan

Ba mươi tháng tư
Vì cơn nước độc ta từ tuyệt nhau
Mãi mãi về sau
Nước còn vang tiếng kinh cầu thuyền nhân

Chắp tay van vái trên hồn nước
Xin có linh thiêng hãy độ trì
Phù hộ cho thuyền nhân vượt biển
Tai qua nạn khỏi phút sinh ly

Thuyền cuốn theo giòng nước ngược xuôi
Xuôi ra đất mới tủi muôn đời
Ngược về đất cũ muôn đời hận
Ai thấu cho lòng nước ngược xuôi

Đắm đuối huyền trôi với diễm trôi
Trăm năm vang bóng ảo em cười
Đêm đêm đáy nước huyền em nhỉ
Ta chết theo huyền nhé nước ơi

[1] Bốn bên: Việt Nam Cộng Hòa, Mỹ, Cộng
Sản Bắc Việt, Cộng Sản Nam Việt.

[2] Tên các phim Vacances Romaines, Valse
dans l’ombre, Autant en emporte le vent.

[3] Nhà ga Sàigòn nằm trên đường Lê Lai.

[4] Cô kia bới tóc cánh tiên
Ghe bầu đi cưới một thiên cá mòi
Không tin thử giở lên coi
Rau răm ở dưới mắm mòi ở trên

[5] Ai về Bình Định mà coi
Con gái Bình Định múa roi đi quyền

[6] Phố Cổ Hội An và Phố Cổ Hà Nội.

[7] Rượu làng Chuồn nổi tiếng đất thần kinh.

[8] Hoàng Phủ Ngọc Tường xuất hiện trong bộ
phim tài liệu “Vietnam: A Television History”,
WGBH Boston, 1983, với những lời lẽ
khát máu về Tết Mậu Thân ở Huế.

[9] Cam Xã Đoài ở Vinh.

[10] Thanh Hóa, đất phát sinh ra nhà Hậu Lê,
còn có tên là Thang Mộc Ấp, tức đất tắm gội
của vua chúa. Kiêu binh được tuyển ở đây.
Văn hóa Đông Sơn, Thanh Hóa, bị Mã Viện
hủy diệt bằng cách thu trống đồng đúc ngựa.

[11] Ngựa lưu tinh: ngựa phi không nghỉ, tiếp
sức nhau chạy báo tin cấp cứu.

[12] Nam Định từng nổi tiếng với các nhà máy
dệt, kẹo xìu châu và Vị Xuyên Tú Xương.
Trúc bâu là loại vải thông dụng thời xưa.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn