Nguyễn Mạnh Trinh

14 Tháng Tám 20169:15 CH(Xem: 435)
Nguyễn Mạnh Trinh
NGUYỄN MẠNH TRINH
Little Saigon, CA
27/5/2010

Nguyễn Đức Liêm hay nói về “thơ tùy bút”. Chúng ta hãy thử bước vào cái khuôn cửa này chăng? Thơ hay tùy bút là chính, tôi tự hỏi. Thơ? Tùy bút? Nhưng rồi ý tưởng ấy nhạt đi. Tôi nhớ lõm bõm, trong “Conversations with Czesław Miłosz”, người được phỏng vấn và câu trả lời có cái biên giới khá mơ hồ với những yếu tố trừu tượng khó phân định. Thì bây giờ, phân biệt làm gì giữa tùy bút và thơ, nhất là với thơ Nguyễn Đức Liêm… Vui thôi mà! Tôi nhớ đến câu nói của Bùi Giáng khi làm thơ. Và bây giờ tôi cũng bắt chước để kêu như thế khi đọc thơ Nguyễn Đức Liêm. Thơ của ông có ngôn ngữ và hình ảnh của sự pha trộn, từ đời sống thường, có lúc nghiêm trang, có lúc bỡn cợt. Thơ, đối với ông, là những mạch suy nghĩ cứ nối tiếp nhau theo dòng. Ẩn náu ở trong đó, là tâm trạng đặc biệt của một người sống trong cơn đồng thiếp.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn