Ngơ ngác

14 Tháng Tám 20169:21 CH(Xem: 692)
Ngơ ngác
Ngơ Ngác

Mở bức thư điện tử
Tôi đọc đi đọc lại
Và lấy làm thú vị
vì những lời lẽ trong thư
Giữ nguyên ý
Chọn “phông” chữ nghiêng
Loại những dấu chấm dấu phẩy
Bỏ những đoạn thừa
Xuống giòng theo hơi bằng trắc
Trình bầy khác đi
Theo điệu thơ-tùy-bút

Annandale – Đèo Ăn Năn
Vậy là ngài thi sĩ ạ
ngài đã chuyển âm được
tiếng Anh sang tiếng Việt
tên thành phố ngài cư ngụ
Tài tình đấy
Nhưng không khéo
nó lại vận vào người
thì sao đấy
···
Thơ ngài có vóc dáng
con chim ưng đã trưởng thành
đang trổ mã giương oai
nhưng vẫn phảng phất đâu đây
cái ngày xửa ngày xưa
có chú chíp con
còn mọc lông măng
còn ngoác mỏ nghe ngóng mẹ về
còn chiêm chiếp

Ngài và thơ mâu thuẫn
Ngài chìm
Thơ lại bốc
Nó bất chấp thiên hạ
Ngoài tôi ra ai mà chịu được
Chúng chẳng chịu
vì thơ ngài không ngâm vịnh
thù tạc theo thị hiếu
Nói theo kiểu “vị nhân sinh” cổ
ngài chỉ “gắn” chứ chưa “bó” với đời
Ngài một mình một ngựa
chuộng cá nhân
lơ là đại sự
Việc gì mà người ta
phải mất thì giờ nghĩ ngợi

Cuối cùng
ngài thi sĩ của chúng ta
cũng phải sống băn khoăn
như những người băn khoăn khác
Nghĩa là bên cạnh thơ
vẫn phải thỏa hiệp
vẫn phải tẩn mẩn tần mần
với những tiện nghi hàng ngày
nhỏ mọn

Cho phép tôi đoán già đoán non
Việc duy nhất cứu rỗi ngài
là lợi nhuận đáng kể
mà ngài đã và đang và sẽ
dửng dưng kiếm được
trong quĩ đầu tư hưu bổng 401(k)

Nghe đồn độ này
ngài và rượu trớ trêu nhau
Những lúc không muốn say
thì lại say mau
Những lúc muốn say
thì chẳng bao giờ say cả

“Gấp” thư lại
trước mắt tôi hiện ra
một “mệnh phụ”
đáo để trong ngôn từ
riết róng về chi tiêu
phung phí tình dục

Phu nhân có cá tính
nhưng cá tính nửa vời
chưa đủ
gay để thành đào thương
gắt để thành đào độc

Phu nhân nổi tiếng
là người biết sống

Kỳ thực phu nhân
lúc nào cũng chỉ sống nhờ vào
những thời điểm bắt đầu
của từng kịch bản
Phu nhân chẳng dại gì
mà phải trọn vẹn
đến nơi đến chốn

Phu nhân y như người
luôn miệng nói “tay che thời tiết”
nhưng chưa bao giờ
và sẽ chẳng bao giờ
chường mặt ra tới bốn phương

Tuyết vùi
Băng đóng
Hội đạp thanh miền thảo nguyên
Những trưa hè oi ả
Những chiếc lá đổi màu
nâu vàng đỏ rực
cong queo
úa
Những giờ giấc giao mùa
giao thoa giao cảm
Phu nhân đâu cần biết

Thậm chí
phu nhân còn không biết
có những điều như vậy
tồn tại trên đời

Ô hay hóa ra
danh tiếng hão của tôi
đã là gánh nặng cho từng trang thơ
mà tôi cứ ù ù cạc cạc

Tôi
một gã không vợ không con
chẳng sở hữu của cải gì
ngoài một hai Tuyển Tập
và khi sang thế giới bên kia
đã chắc gì xong Toàn Tập

Thế nhưng
chiều nay và đêm nay
Tôi “thấy” hay “nghĩ” mình là ai
Là một người Việt
Là một công dân thế giới
Là một nhà thơ
Dạ xin thưa
Là tất cả

Lòng tôi chùng xuống
khoác lên vai thơ
sức nặng của người

Thơ
Có lần đi lướt qua đời nhau
Có lần ở lại
Là lần
người viết đứng ngoài thảm kịch
làm thơ đẩy người đọc
vào kẹt cứng
trong nỗi đau của con người
Và những lần
vắng bóng thần linh
bao gồm nhân thế
đến trước sự thực
như tín điều đến trước thánh kinh

Tôi
khát khao
cuộc sống trời ban cho
cuộc đời mẹ khuyên con
gánh chịu

Những
ánh mắt nào
giọng hát nào
chân trời nào
vẫy gọi

Tôi hôm nao
tương đối buồn
tuyệt đối cô đơn
xin hôm mai
thấy cái vô ngôn
bên kia trời diệu vợi

Thơ
tiếp tục sống
những đời sống khác
khi nhà thơ buông bút

Đôi khi
tôi có cảm giác
như mình từ nơi sâu thẳm
xa tít của lòng mình
mù tắp của đời đời kiếp kiếp mình
đang trở lại

Để thấy mình
như con vượn
lông lá muối tiêu
bước thấp bước cao
đi khệnh khạng
trên những lối mòn
thấp thoáng ẩn hiện
ngoài cánh rừng già xào xạc

Để vượn thấy mình
phằng lên vách núi
như Tề Thiên Đại Thánh
phi thân lên cao
sáu mươi sáu nghìn bộ
bay ngang tầm phản lực cơ Concorde
với tốc độ nhanh
một nghìn ba trăm dặm một giờ

Dạ thưa
ở những cao tốc này
NASA định nghĩa là phi hành gia rồi

Concorde
một tuyệt tác không gian
Nhìn nghiêng giống hỏa tiễn
Nhìn xấp nhìn ngửa
giống con thiên nga
đang xòe cánh
cương nhu phối triển

Người nữ tiếp viên xóc nhẹ
Chai săm banh thượng hảo hạng
nổ đánh “đốp” một cái
Nút bắn tít lên
Khói tuôn nghi ngút

Tiếng thủy tinh
va nhẹ vào nhau
trong veo dìu dịu
Vết rượu tình chung
đụng vào đáy pha lê sủi bọt
Kính mời

Tôi
cầm ly Dom Pérignon
rú lên thánh thót
mang âm hưởng huyền
của đông phương hồng
hòa vào giàn hợp ca tây vực
bỗng vang vang
nghe đâu như
bên cánh hữu Vườn Địa Đàng

Con rắn vây vo
Quả táo thập thò
Adam chịu trận
Abel đi trốn
Caïn đi tìm
Ève hôn gió

Dưới kia
Sóng bạc
Nắng vàng
Biển ngọc xanh ngút ngắt

Phẩm Phổ Hiền
Kinh Hoa Nghiêm úp ngực
Tôi thiếp dần
trong giấc ngủ quan san
Và mơ thấy loài chim phượng

2012
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn