Phiêu sinh

14 Tháng Tám 20169:33 CH(Xem: 659)
Phiêu sinh
PHIÊU SINH

Nguyễn
phiêu sinh
hư cấu làm người

Kiếp mấy mươi
chạy loạn đỏ
sang nước cờ hoa
trú

Thì
làm thơ
là truyện bất đắc dĩ
của chân nhân

Và thèm say
là điều kiện ắt có
của người thơ chưa đủ rượu

Nên mỗi chuyến đi thơ
là một lần xa thêm thế kỷ
Đêm mềm môi

Bắt gặp mình phi
tám trăm dặm nước kiệu
chín trăm dặm nước đại
vó thép đạp nát nghìn quả núi

Buông tay khấu
cho con truy
long lanh hàng vạn hạt mồ hôi máu
bước nghênh ngang
gõ lên đỉnh
những nhịp đồi hoa nắng

Vung chiếc roi
con rắn hóa long mềm như lửa
quanh co lướt
chạm như không chạm
vào mặt hồ gương bứng sóng
để bao nhiêu gió đứng
ngẩn ngơ nhìn

Tóc trắng ngắn
Đỏ đen dài
Ly không đáy
Say

Ai như Lý
chân vang mây
vai mọc núi
“y hu hi”
vào đất Thục

Ai như Đỗ
ngày Thiếu Lăng
đêm Tam Quốc
ôm lều tranh
vịnh đất Thục

Ra làm võ
Vào làm văn
Người xưa đi không đến

Đến không đi
ngã ba người
thương tiếc quạnh
hôm nay

Khảm vách núi
tấm bia rêu
chắt dáng con vượn gầy
hú vía ba quân lùi ứa lệ

Ngũ Trượng Nguyên u hiển
nét “ngoạ long” buồn nghiêng nước
nhương tinh

Vạn đại quân sư Gia Cát Lượng

Nghi lớn
trong kia tâm sự

Nguyễn
đứng thế chữ “L”
múa điệu chữ “i”
hơi thở đánh vần “êm”
đưa nhanh tay vào đá

Trông ngây ngô
như đứa bé con nghịch tinh
đang thọc tay vào tàu hủ

Rồi hất bùng lên một cái
Tấm bia quay tít trên không
cắm phập xuống đất
xoay lưng
nổ những nét hoa văn
ngoằn ngoèo đom đóm


Ơ hay
Chữ gì giống chữ
linh năm trước
ta giúp vua Đường
thảo quốc thư trả lời Tây Vực

Đỗ
Không phải
Đây là loài chữ cổ
chữ con nòng nọc ấy mà

Nguyễn
lặng lẽ bỏ đi
mù câm điếc

Về sau
cứ theo lời
đại lão học giả Hoàng
tình cờ bắt được “đêm mềm môi” ấy
trong ao trời ươm thánh
thì đó là bảy
à quên sáu chữ

Của những vuôngtròn Nguyễn Đức Liêm

1997

Lý: Lý Bạch
Đỗ: Đỗ Phủ
Ngũ Trượng Nguyên:
nơi Gia Cát Khổng Minh chết

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn