Ch|Nàng

14 Tháng Tám 20169:37 CH(Xem: 543)
Ch|Nàng
CH|NÀNG

Đêm đó, Nguyễn Văn H và tôi đi ăn buffet ở Sharaton Hotel về khách sạn Thành Long Tân, số 19-21-23 Trương Định, quận 1, thành phố HCM. Trên thang máy, ngoài H và tôi, còn có một em trông láng cóóng ngon lành. Tôi buột miệng “em đi đâu”, em chúm chím “em lên lầu 6 gặp bạn”, tôi tỉnh bơ tán phó mát “tụi anh ở lầu 3, phòng anh số 3 lẻ 4, phòng anh này số 3 lẻ 6, lát nữa gặp bạn xong, em cứ xuống gõ cửa một trong hai phòng là tụi anh sẵn sàng, em muốn chi cũng được”. Keeng. Thang máy ngừng ở lầu 3. Chân bước ra mặt còn ngoảnh lại, H “chi cũng được”, tôi “nhớ nhe”.

Một tiếng đồng hồ sau, tôi đang nằm đọc cuốn “Chợ Đệm quê tôi” (1985) của Nguyễn Văn Trấn, thấy thích giọng văn đặc sệt khẩu ngữ miền Nam, dù hoàn toàn không đồng ý cùng luận cứ nhất định đòi một mất một còn với Tư Bản, theo đuôi Đệ Tam Quốc Tế, chia nước thành hai bang Nam Bắc, “nhất quốc lưỡng chế”, trên căn bản cay cú vì bị thất sủng và bị kỳ thị của tác giả trong “Viết cho mẹ và quốc hội” (1995), thì nghe tiếng gõ cửa. Mở cờ trong bụng, tôi chồm dậy phóng ra mở cửa đón nàng. Nhưng không phải là nàng mà là H nham nhở “em đã xuống chưa hả cậu, định ăn mảnh hay sao mà không gọi tôi”. Tôi bực mình “bị nó cho đi chuyến tàu suốt rồi cậu ạ”, rồi tủm tỉm cười thầm H vốn nổi tiếng trong đám bạn bè chúng tôi là người không biết từ chối một cuộc phòng the phạm pháp nào, hôm qua, hôm nay, hôm nào cũng được, không biết tinh trùng đâu mà lắm thế. Cũng may, không phải H². H bình phương kia thì lúc nào cũng sẵn sàng kèn-cựa-xào-xáo-đấu-đá anh em để rồi khóc rưng rức lên vì một con nhà thổ.

Hai hôm sau, từ phi trường về, đi tiễn H trở lại Mỹ trước ấy mà, tôi đang đứng hút thuốc bên cửa sổ, ngó mông xuống phố thì cọc cọc. Tôi cất tiếng “ai”. Lại cọc cọc. Ai đây nhỉ. Hay là vợ chồng Vũ Trọng Ngh bất ngờ tạt vào tán dóc. Hay là mấy thằng nhỏ sai vặt của khách sạn. Mấy thằng này láu lắm. Từ cái đêm H thử nhắp tuồng “đưa người cửa trước, rước người cửa sau”, xem xem ở khách sạn này đại loại nó ra làm sao, chúng đã cho biết là chúng thuộc bài như cháo. Cửa miệng chúng xặc mùi cửa mình “có em đấm bóp nghề lắm chú ạ, chú cần cháu kêu”. Thì ra mở cửa xem sao. Cửa. Thơm. Mở. Nàng. Trắng. Trắng quá. Mắt tôi cứ hoa lên. Tay. Nắm. Dắt. Vào. Ngồi. Nàng đêm nay đẹp hơn đêm trước. Nõn. Cao. Sang. Mịn. Dịu. Mới đầu tôi lúng túng nhưng lấy lại bình tĩnh nhanh như lối làm “thơ 30 giây” của XYZ. Đã đến là chịu. Đã chịu thì xong. Còn lời lẽ làm gì, hỏi han làm gì. Mà kìa sao em tôi tự nhiên thế. Con-gái-Việt-hôm-nay “gì mà thoát y như thở”. Hai cánh tay chéo khéo che bồng đảo. Lại còn e ấp bắt chân chữ ngũ mới chết cha thiên hạ chứ. Tôi bỗng chợt nhớ đến câu thơ tôi nhại bài “Hồng Hồng Tuyết Tuyết” của Dương Khuê bốn mươi mấy năm trước “mới ngày nào còn chửa biết cái chi chi| ngoảnh mặt lại đã đen xì dưới rốn”. Em ngoan nhé, bỏ cái lối bắt chân chữ ngũ kia đi cho người ta nhờ. Nàng vũ-trọng-phụng-phịu “em chã em chã” các ngài ạ. Lại càng thêm dễ thương “đíu” chịu được. “Thê bất như thiếp| Thiếp bất như tì| Tì bất như nô| Nô bất như đạo| Đạo-đắc bất như đạo-bất-đắc”. Giằng co. Dụ dỗ. Nạt nộ. Ngọt. Xẵng. Đến mười lăm hai mươi phút.

Ơ hay chửa, trong Nam bây giờ chính chuyên nhỉ. Chả bù với ngoài Bắc. Hôm mới hạ cánh xuống đất “nghìn năm văn vật” ấy “nhẩy”. Lần mò tới ven thị trấn Yên Viên, Gia Lâm, Hà Nội, nơi nhà ở có địa chỉ gửi thư gồm một lô những cụm, tổ, tổ liên cơ, ngõ, ngách. Bởi thế, gọi là thị trấn, mà vẫn còn như hang ổ miền đồng chua nước mặn. Cũng tốt thôi. Đi thăm nhân dân, phải xuống hẳn hạ tầng cơ sở, mới biết rõ được sự tình. Đang bước thấp bước cao trên mép vắng, bỗng thấy nhô ra một “em” cắp manh chiếu hoa xanh xanh đỏ đỏ. Mắt trắng dã. Láo liên. Miệng chua lòm. Liến láu. Giọng, giời ơi Bắc ơi là Bắc, “đằng ấy ơi, vào đây vui với tớ một thí đi”. Khiếp. Con cái nhà ai mà lạ thế. Mặt mũi như mảnh sành cong. Một phần tư tỉnh. Một phần tư quê. Hai phần tư tứ chiếng. Làng chơi. Nhớp nháp. Vừa “đôi tám”. Tôi vội đánh tiếng cha chú cầu hòa ngay “cháu ạ, bác Việt kiều, mới ở Mỹ về, đi xem làng mạc thôi, chứ có muốn gì đâu”. Vừa nghe có mấy tiếng, con bé đã cụt cả hứng, ỉu sìu sìu, thụt ngay vào bụi, nhưng cũng không quên ném lại đằng sau, vẫn cái thổ ngơi Bắc ơi là Bắc “đéo mẹ, năm khỉ gặp toàn của khỉ”. Năm nay, 2004, Giáp Thân, đúng nó “khỉ” mình rồi, còn chạy đi đằng nào được nữa.

Ấy thế mà bây giờ ở trong Nam thì... Giằng co. Dụ dỗ. Nạt nộ. Ngọt. Xẵng. Anh đâu muốn “quản lý” đời em. Chỉ muốn xin “nhắng” một tí tỉ tì ti thôi mà. Đến thêm mươi phút nữa. Và, cái gì phải đến, đã đến. Chữ ngũ giạng ra chữ bát. Giời ơi “anh Đại”. Chàng chứ không phải nàng... Sư em. Anh đang chờ “chị Đại Yên Đổ”, em lại đưa “anh Đại” trông thảm não như con xê vò xà phòng ra mà ba-giai-tú-xuất anh hả. “Muốn sống mặc quần áo vào rồi ra khỏi đây ngay. Này cầm lấy năm trăm ngàn”. May cho em, không có thằng Trần Danh S ở đây. Có nó ở đây thì nó cho em lòi dom luôn...

Rót ly Martell “free duty” bốn chữ. Châm điếu vinataba “sản phẩm của nhà máy thuốc lá Sài Gòn”. Mà tại sao không “của nhà máy thuốc lá thành phố HCM” nhỉ. Hình như trên một vài chai bia gì đó cũng vậy. Các xe đò vẫn ghi bên hông là “Sàigòn – Ban Mê Thuột”, “Sàigòn – Long Xuyên”. Trên cuống vé máy bay và cuống vé gửi hành lý của Hàng Không Việt Nam, người ta vẫn dùng 3 chữ SGN. Hay là hai câu sấm “Gia Định còn| Sàigòn không mất” sẽ thành sự thật. Hay là Emerson đúng “Every hero becomes a bore at last”.

Ra cửa sổ, sao không nhìn lên mà nhìn xuống. Dưới kia đương lẩy Kinh Thi. Ch|nàng đã và đang yểu-điệu-thục-nữ, ngả ngốn bá vai một ¿ông? “tây ba lô” mặt cứ cứng-cửng-cừng-cưng lên mà quân-tử-hảocầu, nói chuyện gì thì kính xin các ngài tự tìm hiểu... Tôi buồn cười rồi tôi cười buồn...

Ngày mai. Ngày mai đi Đế Thiên Đế Thích chơi cảm giác khác. “Cáp duồn”. Ngày mai, Ngô Văn T nói là về ăn giỗ Trịnh Công S thì phải… Ô hay mình vẫn cô liêu.

31/3/2004
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn